Chinese Cinderella by Adeline Yen Mah

Chinese Cinderella by Adeline Yen Mah; Chương 9: Tết cổ truyền (Phần 1)

Chúng tôi đã mong đến Tết từ nhiều tuần trước. Nó là một ngày lễ không chỉ cho mọi học sinh Trung Quốc, mà cả cho người lớn nữa. Ngay cả Cha cũng sẽ nghỉ tận ba ngày liền để ăn mừng. Lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi đến Thiên Tân, một người thợ may đã đến nhà chúng tôi để đo quần áo mới. Ở Trung Quốc, mặc quần áo mới vào ngày Tết được xem là một điềm lành.

Hôm trước Tết, Cha và Niang gọi chúng tôi xuống ‘Thiên đường của Thiên đường’ và cho chúng tôi quần áo mới. Ba anh trai tôi thất vọng vô cùng khi nhận được ba bộ áo dài Trung Quốc rộng thùng thình giống y hệt nhau đan bằng len xanh đậm, với cổ áo và khuy vải truyền thống. Chị Cả được đưa cho một bộ xường xám bằng lụa. Tôi nhận được một chiếc áo sơmi nâu làm bằng vải thừa lại từ bộ quần áo của Chị Cả. Dù vậy, Em Tư được một bộ âu phục kiểu cách với cổ tròn (gốc: Peter Pan collar) đi với cà vạt và dây nịt cùng màu, còn Em Út được một bộ váy hồng dệt kim thời trang đính nơ và ruy băng.

Năm đứa con kế chúng tôi lê bước lên cầu thang trong sự chán ghét. Các anh tôi quẳng những chiếc áo choàng lên giường một cách khinh bỉ. Họ đều đã mong nhận được những bộ âu phục, áo sơmi và cà vạt. Đó là những gì bạn cùng lớp họ đều đang mặc ở St. John’s.

“Thật vớ vẩn!” Anh Cả tuyên bố, ném bộ quần áo mới của mình lên không trung và đá nó ra xa. “Ai cần những thứ rác tưởi như thế này? Họ nghĩ chúng ta vẫn sống ở đời nhà Thanh à! Làm như chưa tồi tệ đủ khi bị gọi là ba nhà tu hành! Nếu mọi người thấy chúng ta mặc những bộ đồ cổ lỗ sĩ này, thôi quên chuyện đi học cùng nhau luôn đi!”

“Ngày hôm kia,” Anh Ba chua chát bảo, “bàn cùng bàn của anh hỏi anh khi nào anh mới bắt đầu nuôi tóc đuôi sam và cạo lông mày. ‘Mày đang tính làm vua Phổ Nghi và ở trong Tử Cấm Thành à!’ nó nói với anh như vậy.”

“Cái làm chị bực mình là,” Chị Cả nói, “là sự phân biệt rành rành giữa con của bà ta và tụi mình. Chị sẽ chẳng để ý đâu nếu cả bảy chúng ta đều được đối xử một cách công bằng. Nếu họ thật sự để ý đến quần áo truyền thống, thì tất cả bảy người con đều nên ăn mặc như vậy, không chỉ năm đứa mình.”

“Ngoài quần áo,” Anh Hai cắt ngang, “còn chuyện cạo trọc đầu thì sao? Anh có thấy Em Tư đội kiểu đầu Thầy Tu Đặc Biệt này đâu! Tại sao ư, chàng hoàng tử nhỏ bé đã được đưa đến tiệm cắt tóc sành điệu nhất dành cho trẻ con ở Nanjing Lu. Khi nó đứng cạnh chúng ta, nhìn cứ như chúng ta cách xa tận 2 thế kỉ vậy!”

“Tại đây cha muốn dạy cho chúng ta về giá trị đồng tiền,” Anh Cả nói thêm, “vậy mà con riêng của họ có thể gọi bất cứ món gì chúng nó muốn từ bếp lúc nào cũng được. Chúng ta chỉ được phép ăn đúng ba bữa một ngày với cháo và rau củ đông lạnh vào mỗi bữa sáng, nhưng anh thấy Đầu Bếp chuẩn bị thịt hun khói, trứng và bánh mì nướng, quả mọng và dưa tươi cho bữa sáng của chúng nó. Chủ Nhật tuần trước, anh vào bếp và bảo Đầu Bếp rằng anh muốn một miếng thịt hun khói. Tên ngốc đấy còn không cho anh một câu trả lời thẳng thắn. ‘Tôi làm việc theo mệnh lệnh,’ hắn ta nói. ‘Thịt xông khói chỉ được phục vụ ở tầng một.’ Một ngày nào đó, anh sẽ thụi nắm đấm vào miệng hắn!”

“Mọi thứ thật sự đang trở nên quá sức chịu đựng!” Chị Cả phàn nàn, hạ giọng xuống và ra hiệu cho tôi đóng cửa. Tôi vâng lời, sốt sắng vì được tham gia. “Dù vậy chúng ta nên cẩn thận. Niang có gián điệp trong nhà. Bà trông trẻ vừa được thuê cho hai đứa con của bà ấy, bà Chien ấy, bà ấy làm chị cảm thấy sợ. Bà ấy rất nịnh nọt và khúm núm, luôn cười tươi và cúi chào. Hôm qua, bà ta dồn chị vào một góc và mời chị đến buổi trà chiều với Em Tư và Em Út ở nhà trẻ của chúng nó. Chị chưa bao giờ nhìn thấy nhiều đồ ăn như thế—bánh sandwich mini, bánh mì nướng vàng, bánh kem hạt dẻ, xúc xích cuộn. Ở đây, chúng ta bị hạn chế bữa sáng, trưa, tối và đói ngấu giữa những bữa ăn, trong khi các em kế thì đang ném thức ăn thừa ra ngoài ban công cho Jackie ở trong vườn. Thật không công bằng! Dù sao thì, Chien suốt ngày hỏi chị về Ye Ye, Dì Baba, tất cả các em và chị nghĩ gì về Niang. Tất nhiên là chị chẳng nói gì cả. nhưng chị chắc rằng bất cứ điều gì chị nói sẽ được nói lại cho Niang.”

“Anh ghê tởm mụ Chien thối rữa và lừa lọc đó.” Anh Cả thú nhận, “Ngày hôm kia, Cha gọi ba anh em xuống Thiên đường của Thiên đường. Bài giảng lớn đây! ‘Bà Chien nói rằng một đứa đã chơi với chiếc vòi bốn nước trên cầu thang. Đã bao nhiêu lần cha bảo không được uống nước từ cái bồn đó? Từ giờ cái bồn đó bị cấm, nghe rõ chưa? Nếu muốn uống nước thì lấy từ phích nước nóng trong bếp mà uống. Nếu không làm như vậy thì mọi người sẽ có thói quen bật vòi lúc tạm thời chưa có nước. Lát nữa, khi nước đã được lọc sẽ có một vũng nước to trên cầu thang. Mẹ các con không chịu nổi nữa rồi!’ Nên tụi anh phủ nhận chuyện chạm vào vòi nước. Cha có tin tụi anh không? Tất nhiên là không! Anh bảo Cha rằng chính anh đã thấy Chien nghịch quanh cái vòi đó sáng nay. Kết quả cuối cùng là gì? Cha chọn tin bà ta và bọn anh bị đánh bằng roi da! Đồ dối trá! Anh ghét mụ ta!”

“Điều này không thể tiếp diễn được nữa,” Chị Cả tuyên bố. “Hãy lập lại trật tự ở đây! Nếu chúng ta trở nên đoàn kết và phản kháng lại, họ sẽ không phớt lờ chúng ta được nữa. Tuyệt thực thì sao? Như vậy chắc chắn sẽ lấy được sự chú ý của họ! Sẵn sàng để tham gia chưa, Wu Mei?”

Tôi cảm thấy phấn khích vì Chị Cả đã gọi tên tôi. “Tất nhiên rồi!” Tôi la lên một cách hăng hái. “Nhưng em không nghĩ tuyệt thực là cách tốt nhất. Họ còn mừng nếu chúng ta không ăn nữa. Đỡ tốn năm miệng ăn, thế thôi. Để kế hoạch tuyệt thực này thành công, họ phải thật sự quan tâm đến việc chúng ta sống hay chết.”

“Đây là một cuộc cách mạng!” Anh Hai la lớn. “Đây hoàn toàn là một cuộc chiến! Chúng ta sẽ đi đến bếp, mở tủ lạnh, ăn bất cứ thứ gì chúng ta muốn và đối mặt với hậu quả. Họ làm được gì? Đồ ăn đã ở trong bụng chúng ta rồi. Không dễ để lấy nó ra lại đâu.”

“Em lúc nào cũng hấp tấp và nhẹ dạ!” Anh Cả chỉ trích. “Như tên tướng cẩu thả Trương Phi thời Tam Quốc vậy. Chúng ta cần tế nhị và kiên nhẫn hơn. Tài ngoại giao và sự lẩn tránh luôn luôn cần thiết đối với những lần đối chất. Hãy xin gặp riêng Cha và chỉ ra những sự bất bình đẳng một cách bình tĩnh và khoa học.”

“Không có tác dụng gì đâu!” Anh Ba khuyên. “Cha sẽ không bao giờ ngồi vào bàn khi thiếu Niang. Hay chúng ta viết một lá thư nặc danh bằng tiếng Hoa rồi gửi cho Cha  qua đường bưu điện? Niang không đọc được tiếng Hoa. Chị Cả có thể viết lá thư bằng bút và mực. Chữ chị cực kì đẹp và giống nét chữ người lớn!”

“Ý kiến tuyệt vời đấy!” Chị Cả nói. “Hãy soạn lá thư ngay bây giờ đi!” Chúng tôi ngồi khom xuống quanh bàn học và thì thầm những gợi ý cho bức thư, trở nên ngày càng phấn khích hơn với hành động mạo hiểm này. Anh Ba quyết định anh ấy sẽ vào phòng tắm và thả lỏng bản thân trong khi lá thư đang được viết. Anh giật mạnh cánh cửa, bước ra ngoài và, chạm đến tận cùng của sự hoảng sợ, suýt nữa va vào Niang, người đang đứng ngay bên cạnh cửa, tai dán ngay bên cạnh.

 

 

 

 

Advertisements
Standard