A little something...

A little something on Vietnamese names

Such a spontaneous post, I know.

It has been almost a month since I started developing this blog. As much as I’ve enjoyed translating my favorite reads, this place has transformed into not only a place where I can do what I like to do (and what I tried my best to do) but also once in a while, a place where I can just share my random thoughts and feelings in the course of growing up and learning in a place where I wasn’t born in but is starting to feel like home. It’s a broad and sentimental topic so I might just talk about this in another post.

For this one, it’s a small piece of the whole picture but still something to think about. Most international students when they come to study abroad, at least those that I came across, all had English names. When you think about it, it is actually a good idea since people can be offended by others not saying their name right, so adopting an English name might be a better option. The funny thing is, some names might be pretty hilarious. I remember as a kid, our English teachers would want us to have English names, based on our interests and what we like. For example, one of my friends liked apples, so her English name would be Apple. Throughout my experience of learning English, I have never really chose an English name for myself. I tried to, but none of them really seems to suit me and personality that much. It may sounds right on me, just not quite.

I was very lucky because as I grew up and become more stable and confident in English, I have got a chance to meet and talk to a lot of foreigners. When I was young, I felt embarrassed quite a few times since they tend to mispronounce my name and I thought it would have been better if I had gotten myself an English names like my peers. But as I grew up, especially after I came to Sydney, I’ve tried to embrace it as much as I could and be more proud of it. Some of my friends still mispronounce it, and don’t even get me started on the famous question of “Did I say it correctly?” in roll-calls, but yet my name is still something I’m proud of, something that suits me most.

My full name in Vietnamese is Trần Hoàng Ngọc Thư. Like Chinese and Korean, Vietnamese names have the surnames in the front (Trần), the middle name(s) then the first name. Most Vietnamese names have three or four words, with very few people it can be five. The thing that I love and cherish most, also the main reason why I didn’t want to change my name, is because every name has its own meaning and is emotionally connected with every person. It’s not just the meaning of the words, but the vibe it brings when you say the name, who named it, the stories behind it, everything just makes every single name a part of a kid’s life and a part of who they are. With my name in specific, Hoàng means the king or anything that belongs to the royal, Ngọc means pearl, literally or valuable metaphorically and Thư, my first name, means book. So my name as a whole means “a valuable book that belongs to the royal”. I was named by my great grandfather, who I only get to spend my first four years with before he passed away, but still holds a big place in my heart. My names has so many meanings that are specifically associated to me and what I enjoy doing that I can’t seem to find any other proportional name that reflects me the same way my Vietnamese name does.

I have thought about this whole name situation a long time ago but I never really got a chance to write it down and be honest with how I feel, so I’m thankful that I got a chance to start this blog and share this with everyone. There are so much background, historical information on Vietnamese names and how they’re influenced from time to time but I guess this is more of a personal post so I’ll leave it to you all to find out. Not just Vietnamese but I think Asian names in general are an interesting topic to read about if you’re interested.

T.


 

Một bài post tự phát, mình biết mà.

Đã gần một tháng kể từ khi mình bắt đầu viết blog. Mình đã rất thích việc dịch sách, và nơi này đã dần trở thành một nơi để mình có thể làm những gì mình muốn (và những gì mình đang cố gắng hết sức để làm) mà thỉnh thoảng, còn là nơi mà mình có thể chia sẻ những suy nghĩ ngẫu nhiên nhất của mình trong khoảng thời gian học tập và lớn lên ở một nơi không phải là nơi mình được sinh ra nhưng là nơi đang bắt đầu giống như “nhà” đối với mình. Đây là một chủ đề rộng và khá nhiều cảm xúc nên mình sẽ dành cho post sau.

Cho bài này, nó chỉ là một mảnh ghép nhỏ của cả một bức hình mà thôi, nhưng mình tin nó vẫn là một chủ đề đáng suy nghĩ. Hầu hết du học sinh khi học ở nước ngoài đều lấy tên tiếng Anh. Khi bạn nghĩ về điều đó, đây thật ra lại là một lựa chọn khá sáng suốt khi vài người có thể cảm thấy bị xúc phạm khi người khác phát âm tên mình không chuẩn. Nhưng một số trường hợp lại khá buồn cười. Mình còn nhớ khi còn nhỏ, những giáo viên tiếng Anh ở trường sẽ muốn tất cả học sinh có tên tiếng Anh. Thế nhưng suốt quá trình học tiếng Anh, mình chưa bao giờ chọn được một cái tên cho mình cả. Mình đã cố, nhưng dường như không có cái tên nào thật sự hợp với mình và tính cách của mình đến mức đó cả. Nó có vẻ đúng, nhưng chưa chắc.

Mình rất may mắn vì trong lúc mình lớn lên và dần trở nên vững vàng và tự tin hơn với tiếng Anh, mình đã có cơ hội được gặp và nói chuyện với rất nhiều người nước ngoài. Khi mình còn bé, mình hay cảm thấy ngượng vì họ hay phát âm sai tên mình và mình đã từng nghĩ có lẽ mọi việc sẽ tốt hơn nếu mình lấy một cái tên tiếng Anh như bạn bè đồng trang lứa. Nhưng khi mình lớn hơn một chút, đặc biệt là sau khi mình đến Sydney, mình đã cố gắng trân trọng và cảm thấy tự hào về nó. Một số người bạn của mình vẫn phát âm sai, và đừng để mình nhắc đến câu hỏi mình luôn luôn gặp sau khi ai đó đọc tên của mình, “Tôi đọc như vậy đã đúng chưa?”, nhưng dù vậy tên vẫn là một thứ mà mình cảm thấy tự hào, thứ mà hợp với mình nhất.

Tên đầy đủ trong tiếng Việt của mình là Trần Hoàng Ngọc Thư. Như các tên của người Trung Quốc và người Hàn Quốc, tên của người Việt luôn có họ ở trước, rồi đến tên lót và tên riêng. Hầu hết tên người Việt có ba đến bốn chữ, một số ít người có năm chữ. Thứ mà mình yêu quý và trân trông nhất, và là lí do chính mình không muốn đổi tên, là vì mỗi cái tên đều có ý nghĩa riêng của nó và đều được kết nối với chủ nhân của nó. Đó không chỉ là nghĩa trong từ điển của mỗi chữ, mà còn là cảm xúc mà nó mang đến khi bạn đọc cái tên đó, người đặt tên, câu chuyện đằng sau nó, tất cả mọi thứ làm mỗi cái tên trở thành một phần của cuộc đời mỗi đứa trẻ và một phần của con người chúng. Với tên mình, Hoàng có nghĩa là vua hay bất cứ thứ gì thuộc về hoàng gia, Ngọc có nghĩa là ngọc trai theo nghĩa đen và quý giá theo nghĩa bóng và Thư nghĩa là sách. Tên mình có ý nghĩa đầy đủ là “một quyển sách quý giá thuộc về hoàng gia”. Mình được đặt tên bởi cụ, người mà mình chỉ được dành bốn năm quý giá đầu đời trước khi cụ qua đời, người đến tận bây giờ vẫn giữ một vị trí to lớn trong trái tim mình. Tên của mình có quá nhiều ý nghĩa đặc biệt đối với mình, con người mình và những gì mình thích làm đến mức mình không thể tìm được bất cứ cái tên cân xứng nào khác để thay thế cả.

Mình đã nghĩ về việc đặt tên này từ lâu nhưng mình chưa bao giờ thật sự có cơ hội để viết nó xuống về thành thật với những gì mình suy nghĩ, nên mình cảm thấy thật sự biết ơn rằng mình đã có cơ hội để viết blog và chia sẻ điều này với mọi người. Thật sự có rất nhiều thông tin, nhiều bối cảnh lịch sử xoay quanh vấn đề này và cách mà nó bị ảnh hưởng qua từng giai đoạn nhưng mình nghĩ đây là một post cá nhân nên mình sẽ để tất cả cho các bạn tìm hiểu. Không chỉ Việt Nam nhưng mình nghĩ những cái tên châu Á nói chung thật sự là một chủ đề rất thú vị để đọc và tìm hiểu cho bất cứ ai.

T.

 

 

Advertisements
Standard

2 thoughts on “A little something on Vietnamese names

  1. Barbara Paciotti says:

    I loved reading the meaning of your full name and why you didn’t Anglicize it. I encourage you to stay close to your cultural origins and be proud of who you are.

    During my years as a middle school librarian in Dallas TX USA I met several Vietnamese students and adult staff members. I always asked them to help me pronounce their names properly to show my respect for their identity and heritage. Unfortunately I’ve never had an ability with languages, but my students had a lot of fun trying to teach me Vietnamese words about the library!

    I’ve been chosen to be your blogging mentor this year. I’ve been blogging for many years, so I can try to answer any blogging questions you may have. I look forward to reading more of your posts.
    Ms. Paciotti from Dallas TX USA

    Liked by 1 person

    • Thank you so much. I have to say not only Vietnamese but Asian names are pretty hard to pronounce and it’s understandable that many internationals chose an English name to make it easier. I just thought I would want to challenge people a bit 😉

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s